|
2. Xướng Hoạ của nhóm Trà Sơn ĐàLạt (II)
Tống Biệt Tặng Bạn TVL
Ba chục năm tròn nghĩa cố tri Giờ đây kẻ ở với người đi Người đi ngoảnh lại lòng đòi đoạn Kẻ ở nhìn theo lệ đẫm mi ........ Ví chẳng vấn vương tình thắm đậm Thì chi bận bịu buổi chia ly Mênh mông trời biển đời đôi ngả Gối mộng tương phùng họa có khi
Cam Lĩnh Đà Lạt 1990 * Bắc Nam kỳ ngộ hóa tương tri Rồi ngộ kỳ thêm: ở với đi Tiếng ngọt nói ra lòng chửa trọn Ruợu nồng rót tới cốc đờ mi Tưởng đâu thấy mặt là sum họp Ai biết cầm tay để biệt ly Thôi Bác bình yên đường trở ngược Tôi nhìn mây trắng nhớ đôi khi...
Trần Vấn Lệ Los 1990
Huệ Thu họa Tiễn Biệt Bác Cam Lĩnh
Đã không tương thức lại tương tri, Bác vội vàng chi, bác bỏ đi ! Xa cách còn chưa lau giọt lệ Ân tình vừa kịp đẫm hàng mi Xót thương sao lại không hề nhớ, Chẳng biệt mà mình lại cứ ly Kẻ trẻ người già bao lận đận Quê người gặp gỡ một đôi khi .
Huệ Thu , 2005
Tiễn Bác Cam Lĩnh
Tương tri dường ấy mới tương tri Kẻ ở, thêm buồn lúc bạn đi Ngàn dặm văn chương người quốc sắc Bốn phương hồ hải bậc tu mi Câu thơ khó viết khi gần gũi Giọt lệ khôn ngăn lúc biệt ly Xa cách, mai kia rồi sẽ gặp Trùng phùng xin hẹn một đôi khi
Sài Môn Chủ Nhân
Tiễn Chân Phong Vũ
Phong Vũ ra đi chuyện chẳng ngờ Tiễn chân xin có mấy vần thơ Chung huyên giữa độ mừng con cháu Sự nghiệp đang hồi thuận gió mưa Trời biển dẫu ràng muôn dặm cách Núi sông vẫn sẵn một lòng chờ Hồi hương ví được tôi còn mạnh Chống gậy ra đường đón bạn xưa
Cam Lĩnh Tiễn Chân Phong Vũ
Kẻ đi người ở có đâu ngờ Quyến luyến nhau vì cái nợ thơ Trong dạ bồi hồi bao nỗi nhớ Ngoài trời tầm tã những cơn mưa Không nghe tình bạn từng tha thiết Sao biết lòng nhau vẫn đợi chờ Tuy cách xa nhau ngàn vạn dặm Lòng mình tưởng tượng vẫn như xưa
Huệ Thu
Tình Lưu Bút tặng bạn Huỳnh Sơn
Chẳng bao lâu nữa bạn lên đường Giây phút mà thành khách viễn phương Trời biển dẫu rằng xa thẳm thẳm Nghĩa tình vẫn cứ mãi vương vương Đời chưa mấy thuở cùng hôm sớm Cảnh đã bao ngày chung tuyết sương Càng nhắc càng thêm dài giọt lệ Người đi tôi nhớ, ở tôi thương
Cam Lĩnh
Tình Lưu Bút
Chẳng tiễn đưa nhau nửa bước đường Mà sao thổn thức nhớ muôn phương Thấy câu bè bạn càng khăng khít Một chữ ân tình cứ vấn vương Ví thử câu thơ mòn nỗi nhớ Thôi thì áo mỏng lạnh hơi sương Ở đời được mấy ai tri kỷ Mà để đêm ngày cứ nhớ thương
Huệ Thu
Tạm Biệt Phong Vũ
Phong Vũ tung mây lướt cánh hồng Muôn vàn thương nhớ tấm tình chung Mối duyên tri ngộ còn nguyên vẹn Món nợ văn chương lại chất chồng Xao xuyến hồn thơ nghiện mực đọng Bồi hồi tâm sự ngọn đèn chong Ngày đi đã nặng lời hò hẹn Tái hợp cùng nhau chuốc chén đồng
Nguyễn Đức Minh
Cam Lĩnh họa
Một sáng mùa Thu dưới nắng hồng Tiễn chân Phong Vũ khách tình chung Đất người sum họp lòng cho thỏa Quê cũ văn chương nợ vẫn chồng Tin bạn năm dài con nhạn chuyển Cảnh mình đêm vắng dĩa dầu chong Trời ôi ! Sao khéo bày đi ở Biết được ngày nao lại chén đồng
Cam Lĩnh
Tạm Biệt Phong Vũ HT Họa Thơ Nguyễn Đức Minh
Chữ Tương Đồng
Xa nghe tiếng nhạn với chim hồng Trời lạnh tìm về sưởi ấm chung Ờ nhỉ sông dài và sóng cả Hỡi ơi núi dựng lại non chồng Ban ngày cổng đóng, phong thư mở Buổi tối phòng riêng ngọn nến chong Tạm gửi vài hàng duyên gặp gỡ Hoa thơm ngào ngạt chữ tương đồng
Huệ Thu
Lòng Người Ở Lại tặng bạn Lệ
Đông Tây đôi ngả cách xa vời Đã chẵn năm rồi ai nhớ ai ? Giấy trải lòng thơm câu tuyệt diệu Bút tô tình đậm nét tinh khôi Thì không biên giới mà ngăn cách Đời vắng tri âm cứ ngậm ngùi Thơ viết thăm người phong lại mở Nỗi niềm xin gửi áng mây trôi .
Cam Lĩnh | Lòng Người Ở Lại bài họa của TVL
Đông tây ừ nhỉ thật xa vời Hỏi với lòng mình ai nhớ ai ? Nếp áo sương nhòa xưa cũ kỹ Trái tim máu chảy mới tinh khôi Bạn bè trang giấy nằm đau đớn Tri kỷ lòng gương đứng ngậm ngùi Một nửa đời trai chia mấy chặng ? Gửi về tóc bạc, đó, mây trôi .
Trần Vấn Lệ
HT họa Lạnh Lùng Trôi
Thời gian rồi cứ mãi xa vời Bạn hữu ta giờ hỏi những ai ? Nỗi nhớ xem chừng đà diệu vợi Lời thơ còn vẫn mới tinh khôi Ngày xưa gửi mấy hàng tin tưởng Nay lại thương nhau chút ngậm ngùi Đành vậy cuộc đời là thế cả Dưới cầu dòng nước lạnh lùng trôi
Huệ Thu
Chờ Thơ Bạn tặng bạn TVL
Người ngoài muôn dặm kẻ ngồi chờ Biết được bao giờ mới có thơ ? Chim khách dòm song nào thấy mách Trạm phu qua ngõ vẫn làm ngơ Nghe hồi chuông vọng lòng man mác Nhớ tách trà vơi, bút hững hờ Buồn ngó biển trời xa mịt mịt Hỏi rằng tri kỷ đã ai chưa ?
Cam Lĩnh , 1990
Vấn Lệ Hồi Âm
Tôi xa muôn dặm, Bác ngồi chờ Cứ định bụng hoài: Sẽ viết thơ Ơi hỡi tha hương nhiều lớ ngớ Thì thôi cố quận chịu lơ ngơ! Tình xưa đâu thể nào nguôi nguội Nghĩa cũ dù sao khó hững hờ... Tôi nhớ những lần thăm Bác chứ: Biển trời chưa hẹp, quả là chưa!
Trần Vấn Lệ , California, 1990
Huệ Thu họa Lẽ Nào Ngơ
Nào đâu ai đợi, với ai chờ Dù một bài thơ, một vạn thơ ! Chữ nghĩa thương người không thể bỏ Nỗi lòng vì bạn lẽ nào ngơ Gió bay qua cửa màn buông vội Trăng lạc vào song cửa khép hờ Một sớm viết thư đưa bạn hữu Thân bằng ai đó hiểu nhau chưa ?
Huệ Thu
Thơ Thăm Bạn Lệ
Tuần trăng tròn khuyết đã bao phen Trời biển chia nhau kẻ mỗi miền Đất khách bạn vầy duyên bút mặc Quê nhà tôi hưởng thú điền viên Nhạn hồng buồn nhỉ thưa đi lại Tình nghĩa mừng thay mãi vững bền Mấy vận thơ thăm dù ngắn ngủi Mà lòng thương nhớ lại vô biên .
Cam Lĩnh
Bài Họa Ở Ngoài Biên
Thương đã bao phen, nhớ lắm phen Lời thơ trang trải cả đôi miền Gió còn thổi mãi phòng thân hữu Trăng có soi cùng bóng cố viên Cảnh vật nếu như chưa khác lạ Ân tình chỉ cốt vẫn lâu bền Ngàn dặm tuy xa lòng vẫn nhớ Con chim hồng nhạn ở ngoài biên
Huệ Thu
Vấn Lệ Hồi Âm
Bạn thương bạn nhớ gửi lời thăm Ta nhớ ta thương lại đứng nằm Quanh quẩn kiếp người trong bốn biển Lạnh lùng chữ nghiệp giữa trăm năm Chùa xa mỗi sáng hồi chuông vọng Bút mở từng đêm tiếng gọi thầm Nước mắt chực rơi vào giấy trắng Ngại ngùng đâu nở gửi tri âm
Trần Vấn Lệ
Cam Lĩnh họa
Bạn xa tôi chẳng gửi lời thăm Hôm sớm ra vô đứng lại nằm Quạnh quẽ tuổi già bên ngưỡng cửa Lạnh lùng ngày nắng giữa tàn năm Lòng sao bạc phếch lò tro nguội Mắt lại mờ rưng giọt lệ thầm Đẹp quá bài thơ người viễn xứ Họa vần đâu dám mộng hồi âm
Cam Lĩnh
Huệ Thu họa Xin Đón Nhận
Tiện đây xin gửi ít lời thăm Trời lạnh canh sương lẻ gối nằm Mây xám tầng cao bay lớp lớp Hoa hồng từng rộ nở năm năm Nếu chưa trăng sáng câu thơ đẹp Ai cứ canh khuya giọt lệ thầm Ta gửi cho nhau xin đón nhận Trông chờ hàng buổi những giai âm
huệ thu 1990
TVL gửi Mộng Hoài Nhân
Người không trong mộng cũng trong thơ Mộng với thơ là ước với mơ Trời đất chẳng vầy duyên kiếp trước Biển sông chắc khiến nợ bây giờ Quê hương ngó lại trời xa thẳm Viễn xứ gửi về gió có đưa ? Thấp thoáng bóng trăng ngờ gót ngọc Lạ lùng không lẽ đã tương tư !
Trần Vấn Lệ
Mộng Hoài Nhân họa :
Vừa mới ban chiều nhận được thơ Thỏa lòng rày ước với mai mơ Đời chưa sum họp dầu giây lát Tin vẫn chờ mong mãi phút giờ Định mệnh cho xuôi dòng nước chảy Thư từ cậy có cánh hồng đưa Hỡi người tin tưởng phương trời ấy Phật Đản hôm này tám tháng tư
Phật Đản năm Canh Ngọ Mộng Hoài Nhân
Sở Hữu Tư
Vừa nhận bài thơ, gửi bạn thơ, Còn ngờ hay chỉ một cơn mơ Món quà bút mực đang khi ấy Câu chuyện văn chương lúc bấy giờ Vì có người chờ thêm kẻ đợi Đi không ai tiễn, chẳng ai đưa Xưa nay tài sắc thường mang lụy Lý Bạch còn bài Sở Hữu Tư .*
* Sở Hữu Tư = có nhớ ai
Huệ Thu
Một Đêm với tập BẾN THƠ để gửi bạn Mạnh Hồ, Nguyệt Đình, Thùy Bảo ở Huế, những người đã gửi tặng tập BẾN THƠ
Thức suốt canh dài với bến Thơ Tâm hồn như đến cõi xa mơ rèm thưa gió lọt đèn leo lét Hiên vắng sương rơi nguyệt tỏ mờ Thân dẫu lạnh lùng bên gác trọ Lòng như ấm cúng giữa quê xưa Là người xứ Huế say thơ Huế Nửa giấc hương quan bướm dật dờ
Cam Lĩnh , Đà Lạt ngày 17 09 1990
Huệ Thu họa Tặng Bác Cam Lĩnh khi nhận được thơ
Lại có người thơ, ở xứ thơ Tự nhiên mình nhận. Tỉnh hay mơ ? Đâu hay gió buốt âm thầm thổi Chỉ thấy trăng suông lạnh lẽo mờ Đã Nguyệt Đình, thêm người xứ Huế ... Như thi đàn, lại khúc sông xưa Chiều nay lòng bỗng mang mang nhớ Cánh bướm si mê cứ dật dờ
Huệ Thu
Mưa Gió Đường Về
Và phút từ ly trở bước về Cớ chi mưa gió lại lê thê Mưa bay trước mặt, mưa nhòa nhạt Gió chạm bờ vai, gió não nề Không cánh bướm thì hoa cứ mộng Đâu lời chim vọng nhạc tình quê Dường như vũ trụ nghiêng theo gió Mưa dục chiều đi lạnh bốn bề
Việt Trang
Cam Lĩnh Họa
Hun hút đường đi mỏi bước về Mưa chiều cứ kéo mãi lê thê Mục đồng bờ cỏ chân lầm lội Thôn nữ hàng rau gánh nặng nề Đông đúc người chen đời phố chợ Lạnh lùng ai biết cảnh đồng quê Lứa đôi chắc hết kỳ tương ngộ Giọt lệ chia tay đẫm tứ bề
Mùa Mưa Ngâu Canh Ngọ Cam Lĩnh phụng họa
HT họa Họa thơ Việt Trang
Sương Vọng Tứ Bề
Ngõ trúc trăng treo sáng lối về Bãi xa Thượng Tứ cỏ lê thê Thơ vøi thơ đó lời đưa đẩy Ai nhớ ai chăng bước nặng nề Quên hết bao nhiêu lời cửa miệng Còn chăng là một chút tình quê Cửa nhà ai đó đêm nay mở Tiếng dế canh sương vọng tứ bề
Huệ Thu , Sunnyvale 1990
Việt Trang Đâu ?
Muốn rủ cùng đi Đa Thiện chơi, Việt Trang chẳng biết ở đâu rồi ? Lên nhà Hoàng Diệu ngồi chờ mỏi Xuống quán Hoàng Hoa đứng thở dài Buồn ngắm mặt hồ làn sóng vỗ Lặng nhìn đầu núi áng mây trôi Chợ chiều chen lấn chân không lọt Khó kiếm cho ra được một người
Cam Lĩnh
Việt Trang Đâu ? Vt Họa :
Và mưa và nắng ruổi rong chơi Cánh nhạn nhàn du lại vắng rồi Lối đá bâng khuâng người chợt tới Gió sương quạnh quẽ gió ngân dài Tìm trong hương cỏ lời thanh thoát Gởi lại dòng đời chuyện nổi trôi Đứng lặng thềm hoa lòng cảm nhận Tình thơ, tình bạn chỉ riêng người
Việt Trang
HT họa Cũng Muốn Về Thăm
Cũng muốn về thăm Đà Lạt chơi Thế mà Đa Thiện đã xa xôi rồi Chẳng mong chi nửa năm châu hợp Chẳng quản gì đâu bốn biển dài Chiếc bách giữa dòng hờ hững chảy Con thuyền xa bến bập bềnh trôi Cám ơn ai nhắc quê hương cũ Ngày tháng lân la ở xứ người
Huệ Thu
Nợ Thơ
Tao nhân các bạn gửi thơ cho, Rày một, mai hai, nợ chất to Hồng nhạn thưa tin e lạt lẽo, Chi lan muốn viếng lại co ro. Bởi chưng già lão nên đờ đẫn, Thêm nỗi trây lười lại ốm o Mắc nợ tình, tiền còn dễ gỡ Nợ thơ lúc bí cũng đâm lo .
Cam Lĩnh
Huệ Thu họa Bài thơ này tôi nhận được đã lâu nhưng vẫn chưa họa, nay Bác Cam Lĩnh đã mất, tôi đem ra đọc và họa lại :
Người mất còn ai dạy giỗ cho ! Mối tình tri kỷ thật là to . Thơ ngông, thôi Bác đành ngâm vậy, Đường rộng thì ta cứ thẳng ro Nước cũ, đường thương bao vạn lớn, Tuổi già vẫn ngại biết nhiều O * Nợ tình, nợ nghĩa bao nhiêu nợ Mắt nhắm tay buông cũng hết lo .
* O= cô Huệ Thu
Ai Vãn Từ Huyên
Đồng ước minh niên, thiên kỷ Xuân, Tề quy hiến thọ bái song thân. Hốt kinh bảo vụ trầm vọng nhật, Không ngưỡng từ nhan hướng bạch vân. Thốn thảo do tùy du tử ý, Thống hoài vị báo bộ ô tâm. Mỗi vi khách địa, tư gia lý Lệ kiến huyên nhi, mộng nhập tần.
Lan Hinh San Jose, 10 08 1999
Chú Thích: bảo Vụ: ngôi sao quý. Vụ tinh để chỉ người phụ nữ nói chung ở đây ám chỉ Mẹ
Thốn thảo: tất cỏ. Xin xem bài “Du tử Ngâm” “thùy ngôn thốn thảo tâm báo đắc tam xuân huy” nghĩa; ai bảo rằng tấm lòng của tấc cỏ có thể đền đáp dược ánh nắng của ba mùa Xuân.
Bộ Ô: Quạ đen mớm trả
Dịch Nghĩa
Đã cùng nhau hẹ ước đến Xuân năm 2000 Sẽ về làm lễ bái thọ mẹ cho song thân. Chợt kinh sợ khi thấy ngôi sao quý rơi rụng trong ngày rằm (từ nay) chỉ còn có thể chiêm ngưỡng bóng dáng hiền từ của mẹ trong áng mây trắng. Câu “tất co” vẫn còn theo đứa con đi xa, Tấm lòng đau đớn vì chưa báo đền được sự hiếu dưỡng đối với mẹ, cha. Ở nơi đất khách, mỗi khi nhớ về quê cũ, Nước mắt chảy tràn khi thấy mẹ trong giấc mộng.
Dịch Thơ bài I Khóc Mẹ Hiền
Xuân tới hẹn thiên niên kỷ mới Trở về báo thọ Mẹ cùng Cha Hỡi ơi! Vụ Nữ rơi ngày thảm Mờ mịt mây bay nhớ mẹ già Tấc cỏ còn theo du tử buộc Mớm mồi thẹn với bộ ô xưa Mỗi ngoài đất khách thương quê cũ Ràn rụa đau cho giấc mộng thừa
Huệ Thu
Bài Dịch II
Lòng nhủ với lòng! năm mới sang Về thăm Đà Lạt, bái song thân Hỡi ơi! Chợt một vì sao rụng Là thấy! Mẹ kìa mây trắng giăng Tấc cỏ, đây đường con bước tới Mớm mồi, đâu cảnh quạ chung ăn? Tha hương gạt lệ vời quê cũ Bóng mẹ, trời ơi! Mộng đó chăng?
Huệ Thu
Họa Bài Ai Vãn Từ Mẫu của Lan Hinh
Tự biệt gia hương một hữu Xuân Tương phùng do thử lưỡng tương thân Ta quân khách địa vi cô tử Tiếu ngã tàn thu tác lãnh vân Trúng hữu thiên xan sơn hải vị Khởi năng nhất báo dưỡng sinh tâm Đoạn trường tự cổ nan thùy lệ Ngã bối không tri lão tị Tần
Dịch Nghĩa
Từ ngày bỏ quê nhà không còn biết có Xuân nữa Cùng gặp nhau và do đó cùng nhau thân thiết Thương cho anh ở nơi đất khách làm đứa con mồ côi Buồn cười cho tôi lúc tàn Thu làm đám mây lạnh Ví thử có ngàn bữa ăn đầy cao lương mỹ vị Cũng làm sao báo đáp được một chút tấm lòng kẻ sinh ta nuôi nấng ta Lẽ đoạn trường từ xưa khó mà rơi lệ Bọn ta chỉ biết rằng sống già làm một thứ dân tỵ nạn.
Hà Thượng Nhân
Dịch Thơ
Mất nước thôi thì cũng mất Xuân Gặp nhau may sót chút tình thân Bạn nào có khác con côi nhỉ! Ta chắc như là mây lạnh chăng? Ngàn bữa cơm ngon còn thiếu nghĩa Đôi lời báo đáp hết song thân! Đau lòng nghĩ đến là rơi lệ Bạn với ta hề một kiếp chung!
Huệ Thu
Đề Cam Lĩnh Thi Tập Hậu
Thu đình lục ám vị tiêu sâm, Khai quyển, phần hương khán dạ thâm Dĩ thức văn chương thiên cổ sự Tài tri trung hậu nhất sinh tâm. Cố nhân tình tự thương hoang mộng, Cựu vũ quy tư, huynh diệc tầm. Nhất tự ngâm thành tao hưng tuyệt Hựu văn tiêu táp lộng sầu âm.
Lan Hinh
Cam Lĩnh Dịch
Trầm quyện sân Thu biếc một màu Thơ người ngồi đọc suốt canh thâu văn chương bút góp lời muôn thuở Trung hậu lòng phơi ý mấy câu Ruột đứt tình xưa vùi nắm đất Mắt mờ quê cũ khuất ngàn dâu Dâng đầy cảm hứng ôi tao nhã Gió thổi chi thêm để gợi sầu .
Cam Lĩnh
Trần Vấn Lệ dịch
Sân thu xanh lá dạ xanh sầu Trầm quyện thơ người câu nối câu Giấy trắng trải ra lòng vạn thuở Lời thơm gói trọn ý thiên thu Trăm năm đếm giọt lần dang dở Nghìn dặm đo buồn bước lãng du Lắng xuống ở đây tình bất tận Não nùng đâu phải gió vi vu
TVL
HT Dịch Thoát Đề Cam Lĩnh Thi Tập Hậu
Sân Thu lá lục ý triền miên Sách mở, lò nhen, đọc suốt đêm Vẩn biết văn chương ngàn thuở trước Nào hay tâm sự - một đời riêng! Tình xưa nhắc lại - thôi là mộng Cố Quận mong về, chắc có duyên? Mỗi chữ một câu ngùi tấc dạ Tiếng lòng tiếng gió quyện mông mênh.
Huệ Thu
Tơ Tỏ Lòng Sen
Xanh với tình đời đậm bút nghiên Mới năm mươi tuổi biết bao duyên Sườn non Trà Lĩnh thân hồng gửi Bến nước Hàn Giang dấu hộc in Một thoáng cánh bằng mây ước mộng Trăm năm ngọn cỏ nét hoa tiên Người ơi ! Tiếng hạc văn khôi thẳm Tơ ngó lòng sen vẫn nối liền
Phong Vũ
Bài họa
Ba chục năm tìm bạn bút nghiên Có bao nhiêu nợ bấy nhiêu duyên Đời cay lòng thấm tình thơ gửi Con dốc vai kề dấu bước in Tỉnh giấc canh dài cơn mộng hảo Mơ diều đồi gió giấc mơ tiên Người ơi ! Xa tận phương trời ấy Mây nước mờ giăng tiếp tiếp liền
Cam Lĩnh
Huệ Thu họa
Người xưa nào bút lại nào nghiên Chẳng bút nghiên mà cũng nợ duyên Mây trắng đầu non câu chuyện cũ Hồ sao mặt nước bóng trăng in Nắng reo mặt đất ngờ đang mộng Trăng sáng đồi Cù tựa cảnh tiên Người mất, thơ người còn mãi mãi Đọc thơ lại nhớ tới người liền
HT
Cùng Một Lần Tiễn Hai Bạn Lan Hinh & Phong Vũ Ví Không Thuở Trước
Lan Hinh, Phong Vũ bạn mình ơi ! Tan hợp bèo mây rõ lắm rồi Chén rượu cảm hoài nào thấy cạn Khúc đàn lưu biệt dễ gì vui Ví không thưở trước tình nghiên bút Chi dễ hôm nay giọt vắn dài Thuận gió xuôi buồm câu mộng ước Tương phùng xin hẹn một ngày mai
Cam Lĩnh
Phong Vũ họa
Cũng một lần đi non nước ơi ! Mà khi ngó lại mịt xa rồi... Nhớ ngày tiễn biệt hương lan đượm Hẹn buổi tao phùng chén rượu vui Khúc nhạc hành vân mây chất ngất Vần thơ Trà Lĩnh tiếng ngân dài Quê hương diệu vợi chìm trong mộng Tuyết trắng quê người ngỡ dáng mai
HT họa
Người mất thật à ? Bác Lĩnh ơi ! Trăm năm thân thế cũng xong rồi Đồi thông gió thổi khôn tìm mộng Đa Lạt tin về chẳng thể vui Đã biết cớ gì câu nhớ ngắn Sao còn nghĩ đến đoạn đường dài Một gìa, một trẻ mà thương tiếc Như liễu ngày đêm nhớ trúc mai !
Huệ Thu
Nhớ Việt Trang
Từ chốn xa xăm nhớ Việt Trang Tiếng lòng thi sĩ chắc còn vang ? Vang trong đồi núi đùa sương sớm Vang giữa cỏ cây bỡn nắng vàng Vang với nàng thơ chờ gió tới Vang cùng bạn Rượn đón mùa sang Hay người thầm lặng leo rêu đá Chờ bạn tri âm tại dốc làng
Tâm Minh (10 2006)
HỒI ÂM ,
(Thân gởi Tâm Minh và Lan Hinh)
Quanh quẩn đi về với thảo trang Tiếng thơ viễn xứ chợt âm vang Áo cơm bận bịu đùa sương gió Ấm lạnh khuây khoa thiếu bạc vàng Chen giữa chợ đời tình hiếu hữu Vui cùng thiên hạ nét cao sang Người xa muôn dặm trời quê Mẹ Tương cảm hồi âm sợ lỡ làng
Việt Trang Trà sơn 11.2006
Họa Nhớ Việt Trang của Ngô Tằng Giao
Đã lâu tưởng vọng nét nghiêm trang Dẫu dấu mà danh vẫn cứ vang Nghĩ bác tình sâu và nghĩa nặng Thương nhau máu đỏ với da vàng Vừa nghe ngày Tết âm thầm đến Đã thấy mùa Đông vội vã sang Chợt nhớ những ai Đà lạt cũ Nhớ như là nhớ Dốc Nhà Làng
Huệ Thu
Thu Đọc Thơ Cam Lĩnh
Hiu hắt mùa Thu úa một màu Chao ơi ! Bãi bể với nương dâu Thác về sống ở, đời như thế Sinh ký tử quy cũng vẫn đau Nhớ bác chẳng quên đâu vẻ mặt Đọc thơ khôn cản được dòng châu Bao năm Đà Lạt, vui quen biết Một phút xa lìa Bác ở đâu ?
Huệ Thu Tháng 10 năm 2006
Thu, Đọc Thơ Cam Lĩnh
Một thuở Đường Thi rực sắc màu Để rồi người chợt khuất ngàn dâu Chẳng còn ham muốn điều vui sướng Đã hết lo buồn chuyện khổ đau Thi hữu nhớ nhung thầm hòa điệu Thân nhân tưởng niệm khẽ vương châu Đời trôi như lá thu vàng úa Kiếp sống vô thường có lạ đâu.
TÂM MINH (Virginia, 11-2006 họa vận bài “Thu, đọc thơ Cam Lĩnh” của Huệ Thu)
Huỳnh Sơn họa
Sân Thu sắc lá nhuộm muôn màu Một kiếp phù du lắm bể dâu Mở cánh hoa tiên tìm bóng cũ Đọc thơ vần điệu chạnh lòng đau Người đi đã đến miền Tây Trúc Kẻ ở còn đây chốn Mỹ Châu Thu đọc thơ người ray rức nhớ Canh chày tàn mộng biết tìm đâu ?!
Huỳnh Sơn New Jersey , 10 2006
Chúc Việt Trang
Chúc bác Việt Trang xứ mộng mơ Từ lâu gá nghĩa với Nàng Thơ Xuân về vẫn họa câu tình tứ Hạ tới cùng soi nước lững lờ Thu sánh bước thăm rừng quạnh vắng Đông kề vai dạo cảnh hoang sơ Tiếng Lòng chúc bác vang cung bậc Mãi ngát hương yêu chẳng hững hờ
TÂM MINH Virginia 11-2006 (mạn phép chấp bút thay mặt các thi hữu xứ hoa Anh Đào)
SMCH hoa Nỗi Nhớ
Cuộc đời đẹp đẽ những cơn mơ Chỉ suốt năm canh mộng với thơ Rượu rót ly đầy tình thắm quá Dòng Ngân sông chảy nước xanh lờ Bao nhiêu nỗi nhớ không hề bỏ Một chút thâm tình chẳng thể sơ Sắp cuối năm rồi xin chúc bác Rèm son, sớm cuốn tối buông hờ
Sài Môn Chủ Nhân
Họa bài “Chúc Việt Trang” của Tâm Minh Người thơ
Đà Lạt trăng thu trải ánh mờ Việt Trang hồn mộng thả vào thơ Hồ Hương lặng ngắm mây bàng bạc Thủy Tạ im soi bóng lặng lờ Thi phú giao duyên cùng bạn hữu Văn chương góp ý cả thân sơ Tuổi già càng mến nàng Đường luật Trót đã giao duyên khó hững hờ
Huỳnh Sơn 10-11-2006
Họa thơ Tâm Minh Chúc Việt Trang
Xứ hoa trăng sáng ngát hương mơ Say đắm duyên quê rộn tiếng thơ Bạn hữu lớp xưa rày đâu vắng Văn chương thuở ấy mãi không lờ (*) Ngày dài mặc sức trông cùng ngóng Canh vắng kể chi thân với sơ Ủ ấp tháng năm tình cố cựu Buồn vui, mưa nắng chẳng ơ hờ.
Nguyên Sang cảm họa Đà Lạt, tiết Lập Đông, năm Bính Tuất (*) Lờ : mờ, không rõ.
Dốc Nhà Làng
Mỗi bước cho hay mỗi ý dè Thị thành mà cũng có đường quê Sáng chiều không ngớt người qua lại Năm tháng nào in dấu ngựa xe Nắng vẫn khó hong lòng sỏi đá Mưa đâu dễ ngập lối đi về Từ lâu chân chửa mòn con dốc Tiện ngõ ngang qua ghé bạn bè
Cam Lĩnh
Họa
Khi Trở Lại Dốc Nhà Làng Kính họa nguyên vận bài “Dốc Nhà Làng” của cố trưởng lão Cam Lĩnh
Lối đá đường quanh há dặt dè Dốc Làng thân thiết ủ lòng quê Kìa nơi ngun ngút hồn lau cỏ Đâu cảnh xô bồ dấu bụi xe Ngõ cũ mênh mang lời gió gọi Tình xưa ấm áp bước Em về Hiên thơ trầm lắng khi chiều xuống Mây ửng Trà Sơn đẹp mấy bè
Lan Hinh 11 2006
Dốc Nhà Làng
Tiếng thơ đọc tới có đâu dè ! Nhà bác cùng quê, ý chẳng quê Lên xuống mỏi chân, rồi lại cẳng Vào ra chẳng ngựa cũng không xe Xa quê nên hóa nhiều trò lạ Nghĩ tới thành ra lắm lối về ! Ở Mỹ tha hồ cành với lá Nếu như chẳng bạn cũng là bè ...
Sài Môn Chủ Nhân
ĐaLạt Vài Nét
Đa Lạt bức tranh nét tỏ mờ Cho lòng du khách mãi thầm mơ Sân Cù gió lộng sương loang cỏ Hồ nước ai vin liễu rủ bờ Ngọn thác nghìn xưa đầu trắng xóa Rừng ùng bao độ tóc xanh lơ Ai về nhắn với người cxhâu thổ Hoa cỏ nơi đây vẫn sẵn chờ
Cam Lĩnh
HT họa
Chiều Thu sương xuống cứ mù mờ Ta tưởng như là một giấc mơ Hồ lớn nước trong sen chớm nở Bờ xanh liễu biếc cỏ ven bờ Thư không viết, hay người không viết ? “Tình cũng lơ, mà bạn cũng lơ”HMTử Tâm sự người xưa dù giống hệt Đường xa hôm dớm mãi mong chờ
HT
Viết Về Gói Trà
Hôm Tết người cxho một gói trà Để dánh nay mới lấy ra pha Hương thơm thoang thoảng ưa lòng khách Vị chát thanh thanh hợp tuổi già Có bạn nghiêng bình nghe hứng thú Riêng mình cạn chén cũng khuây khoa Đời tôi nguôi lạnh từ bao độ Ấm đậm giờ đây mới thật là
Cam Lĩnh
huệ thu kính họa
Chẳng rượu cho nên phải uống trà Sáng ngày ấm chén lấy bình pha Cà phê thứ ấy nhường cho trẻ Long Tỉnh tìm mua đẹp ý già Cân nhắc vài câu cho đỏm đáng Nhâm nhi từng chén thấy khuây khoa Người ta cứ học đòi âu hóa Kẻ sĩ phương Đông thế mới là
HT
Quanh Đường Sân Cù
Sân rộng mông mênh sương mịt mù Rừng thông đường lặng vẻ âm u Nhà thôn khói tỏa vương cầu sắt Hàng liễu tàn in đậm đáy hồ Đường sớm lạnh lùng nàng quảy gánh Bờ xa thấp thoáng chú buông câu Qua đây nhớ lại lời non nước Một chiếc thuyền côi, một khối sầu
Cam Lĩnh
HT phụng họa
Đà Lạt giờ xa đã tít mù Sáng nay trời đất bỗng âm u Vi vu suốt tháng hàng thông đứng Than thở quanh năm một cảnh hồ Hưng Đạo không người về ngó lại * Xuân Hương có kẻ mới buông câu Bác đã đi rồi xa mãi mãi Bạn xưa nghĩ tới ngẩn ngơ sầu
HT
Tương Phùng Cố Quận
Cảm ơn tri kỷ tận bên tê Những tiếng thơ vui gửi gấm về Gió sớm Trà Sơn còn lành lạnh Sương chiều Than Thở vẫn lê thê Nắng mưa xuôi ngược con đường dốc Giây phút vui buồn điếu thuốc rê Bạn quý mỗi người xa vạn dặm Tương phùng cố quận ngỡ đang kề
Trà Sơn, 14-11-2006 Việt Trang
Huệ Thu kính họa : Trăm Năm Mấy Chốc
Rằng, răng, ri, rứa lại mô, tê ...! Đám cưới, bà con ráng kịp về . Dưới đất cỏ xanh, hoa tỷ muội Trên bàn tiệc lớn bánh phu thê Chúc đi chúc lại câu thơ luật Mời tới mời lui điếu thuốc rê Phải biết thời gian trôi chóng lắm Trăm năm mấy chốc đã gần kề .
Huệ Thu
Trà Sơn Tương Phùng
Vài lời gởi Bác tận bên tê Hội ngộ hẹn ngày trở bước về Cầu Đất, sương mù giăng nghẻn lối Sông Pha, nắng nhạt trải lê thê Người đi môi nhấp chung trà đắng Kẻ ở miệng phì điếu thuốc rê Trung Việt Bác ơi tôi ngóng đợi Trà thơm nghi ngút sẽ môi kề./.
Oklahoma City 17-11-06 Trần-Đình-Lộc.
Tặng nữ sĩ Huệ Thu
Nể thay thiếu phụ xứ anh đào Rượu nhập thơ tuôn dạt dạt dào Đối đáp bổng trầm reo thánh thót Gieo vần xuôi ngược giọng thanh tao Giăng tơ tỷ muội đan thơ mãi Nhả ngọc các huynh ước ước ao Đà Lạt Xuân về mây trắng lắm Phương trời , viễn xứ mãi nao nao .
Oklahoma City, 17-11-06 TDL
Huệ Thu họa
1 Đã trót sinh ra phận má đào Lộc trời cho hưởng cũng dồi dào Bâng khuâng tơ nhện từng bao mối Đòi đoạn ruột tằm biết mấy tao ? Nghĩ lại khi vui cùng lúc giận Nào là nay ước với mai ao Tin lòng ngay thẳng tình chân thật Giông bão bách tùng vẫn chẳng nao
Bài họa 2
Ngày xưa em đứng tựa song đào Mưa đổ từng cơn thật dạt dào Sách đọc ngậm ngùi câu chính khí Thơ ngâm nguyên vẹn khúc Ly Tao * Tụi mình thích tới câu ngoài biển Ông Trạng ưa về tắm dưới ao ** Tiếng hát canh khuya ai hát đó Vừa nghe lòng đã thấy nôn nao
* Ly Tao tên bài thơ của Khuất Nguyên ** Trạng Trình
huệ thu
Tiếng Lòng Viễn Xứ gửi bạn Trần Đình Lộc OK. City
Chưa gặp nhau mà đã cố nhân Tiếng lòng viễn xứ gửi về thăm Người trên đất khách vui bao nả Mình giữa quê xưa sống lặng thầm Tâm sự đổi trao cùng bạn hữu Nỗi niềm san sẻ với người thân Chợ đời xuôi ngược chưa mòn mỏi Trời cuối Đông rồi sắp hết năm
Việt Trang Trà Sơn, Đà Lạt 24/11/2006 *** Huệ Thu họa
Yêu mình nên phải quý tha nhân Tuy vắng lâu ngày chẳng viếng thăm Tôi ở xứ người mà cứ tưởng ... Kẻ ngồi giữa nước vẫn thương thầm Bao nhiêu phút trước chưa từng nói Mấy chục năm xưa vốn đã thân Đà Lạt Ca Li tuy cách trở Vui gì hơn nửa buổi đầu năm
Huệ Thu Thursday, November 23, 2006 .
HTN họa
Dẫu chưa quen biết cũng thi nhân Bạn hỏi lòng thành cũng hỏi thăm Tôi giữa Ca Li buồn lẩm cẩm Bác trên Đà Lạt sống âm thầm Bao nhiêu nợ ấy tuy chưa trả Một chút duyên này cũng đủ thân Trái đất nửa vòng xa chẳng cách Chúc người vui vẻ lúc đầu năm
HTN
ĐÙA TRẦN VẤN LỆ
Tôi Bắc Ca Li anh phía Nam Thơ không thể bán tại sao làm Bạc tiền đã biết riêng cần đủ Của cải đừng nên lại tính tham Chua ngọt thôi thì đãnh phận quít Hơn thua không nlẽ cứ đành cam Mai kia về lại chơi Phan Thiết Thử kể dùm nhyau chuyện Lão Đam *
* Lão Tử
Hà Thượng Nhân
Kính gửi Bác Hà Thượng Nhân,
Nghĩ cũng buồn ghê Bắc với Nam Thăm nhau chẳng được bởi...không làm! Tiền lương xã hội bù cho giấy Chữ nghĩa mơ hồ thấy cứ tham! Tức cảnh sinh tình thơ phải chịu Mòn nghiên cạn mực bụng đành cam! Mai kia thân xác hòa tro bụi Lãng đãng hồn theo bóng Lão Đam...
TRẦN VẤN LỆ
GỬI BẠN LỆ
Hứng lên mới gửi tối hôm qua Đã thấy hồi âm . Lệ đó à ? Mới biết lời thơ còn sảng khoái Cho hay ông bạn vẫn tài hoa Ngàn năm bảy bước ghê Tào Thực Một thoáng trăm câu kém bạn ta Về đó không tiên thì chẳng tục Lẽ nào danh sĩ chịu tiêu ma !
Hà Thượng Nhân
THÊM BỨC HỒI ÂM
Thơ tạ tình người gửi tối qua Sáng nay hay nhỉ, nhận rồi a? Tưởng đâu lâu lắm lòng chai đá Mới biết từng giây ý nở hoa! Thui thủi với bia không với bạn Lặng lờ theo gió cũng là ta! Nhiều khi có thấy đời như mộng Mà mộng trong đời, ta bóng ma!
TRẦN VẤN LỆ
Bến Đà Giang
Ráng chiều óng ánh nước Đà Giang Trên chiếc đò ngang lộng gió ngàn Cô lái nhìn sông đong nổi nhớ Chàng trai nghé bến đợi đò sang Cầm tay chưa nói lời hò hẹn Đưa mắt thầm mơ giấc mộng vàng Người lính qua đò không trở lại Để tình cô lái nặng sầu mang
Việt Trang
Bạch Đằng Giang
Chiến công hiển hách Bạch Đằng Giang Tiếng thét quân Nam bạt núi ngàn Cọc nhọn nằm sâu chờ giặc tới Thuyền nan nước nhẹ dụ tàu sang Uy danh chấn động trời phương bắc Chiến tích in sâu nét sử vàng Hưng Đạo muôn đời dân kính phục Vần thơ hoài niệm ý mang mang
Huỳnh Sơn
Sóng Nước Trường Giang
Đìu hiu sóng nước giãi Trường Giang Vầng nguyệt canh khuya lộng gió ngàn Ghế bến cô hàng còn đợi bạn Bên sông khách lạ đã chờ sang Mái chèo khua sóng đùa trăng bạc Tiếng hát trên sông nhịp ánh vàng Ai đó đêm nay sầu diệu vợi Có nghe tình tự cứ mang mang
Huệ Thu
Xuân
Xuân lại về đây ánh nắng hồng Điểm trang phố núi bạt ngàn thông Nhẹ nghiêng trước ngõ anh đào nở Thoảng dịu bên thềm ngọn gió Đông Thơm thảo hương thơ vần điệu cũ Tuỳ duyên ý sống giọt men nồng Quý thay châu ngọc tình nhân thế Chúc phúc tri âm mỗi tiếng lòng...
Việt Trang Đà Lạt Xuân Đinh Hợi 2007
* Huệ Thu Họa
Đà Lạt thôi mưa, nắng rất hồng... Đẹp ơi thành phố mướt màu thông! Làm sao quên được hoa đào nở Vẫn muốn đi hoài con phố đông! Cũng muốn có ai khơi ý cũ Rất mong cùng bạn chuốt men nồng... Nhắc chơi thơ rượu thời xa lắc Chẳng biết chừng nao hết nhói lòng!
Huệ Thu
Họa 2
Đất nước mùa Xuân rực rỡ hồng Nhớ sao Đà Lạt những hàng thông Thêm buồn lúc đó ngồi bên Mỹ Lại nhớ ngày nào vượt biển Đông Dẫu đẹp câu thơ tình bạn thiết Khi vui chén rươụ rót men nồng Vẫn còn nghĩ đến người dan khổ No ấm bao lâu mới thỏa lòng ?
Cảm Ơn Đất Nước
Cảm ơn Đất Nước vẫn còn Xuân! Giữa tháng Hai hoa nở trắng rừng... Không tuyết đường xa theo với bước Mà sương lối cũ vẫn bên chân! Gặp người quen cũ thương chi lạ Thấy phố phường xưa nói chẳng cùng! Mới biết xa nhau là đứt ruột Về thăm một thoáng lại rưng rưng...
Huệ Thu
Họa thơ bác Việt Trang
Bạn mình ơi hỡi ! Bạn mình ơi ! Đọc đến khi không lại nghẹn lời Thân thế lẽ nào mà mục nát Sắc tài đành lại cũng pha phôi Tuổi già lìa nước thương cho phận Sức yếu thời qua nghĩ giận đời Ông cụ suốt đời vì giáo dục Mặc cho vàng nát lệ châu rơi ...
Huệ Thu
2010-07-26 05:30:00
|