|
1. Cõi Thanh Bình (Ðầu Non Mây Trắng phần III)
gồm 432 câu lục bát
NỖI LÒNG GỬI LẠI
Ngày xưa Bùi Giáng, mỗi khi nói chuyện về văn chương, thường kết luận bằng một nụ cười : - Vui Thôi Mà ! ..... “Vui Thôi Mà!” Ðúng vậy. Cõi đời là một cõi rong chơi; Ðầu Non Mây Trắng là một cuộc chơi; Cuối Biển Mù Sương là một cuộc chơi; Cõi Thanh Bình cũng lại là cuộc chơi ! -Mỗi cuộc chơi có một vị riêng của nó. Ở Ðầu Non Mây Trắng, là cuộc tình đầu đời, là một sự dở dang, cay đắng; ở Cuối Biển Mù Sương là những ngày lênh đênh trên biển cả, chín mươi chín phần chết một phần sống, thời của kinh hoàng, thê thảm... Rồi cũng đến được bến bờ tự do, sống trong Cõi Thanh Bình. Ba giai đoạn, một cuộc đời. Thuở nhỏ, đi học, bài học Cách Trí dạy: - thân thể người ta chia ra làm ba phần: đầu, mình và chân tay. Chia ra như thế cho dễ nói. Con người trước sau vẫn là một tổng thể. Ðầu, mình và chân tay vẫn là một. Ðầu Non Mây Trắng, Cuối Biển Mù Sương hay Cõi Thanh Bình vẫn là một. Trong cái này vẫn có cái kia. Nhạc thật, là nhạc, không cần lời. Thơ thật là thơ không cần đầu đề. Tất cả chỉ là cuộc đời, là một tấm lòng gửi lại mai sau. Cho nên lời thơ tôi có vẻ lãng đãng...! Tập thơ Hư Vô * của Omar Khayam, nhà thơ lớn của Ba Tư, chỉ là những cơn say, những giấc mộng đẹp. Cả tập thơ không có đầu đề. Tập Hiến Dâng ** của Tagore - Thi sĩ được giải Nobel về thi ca - cũng vậy. Ðặt cho mỗi bài thơ một cái tên chẳng qua là cho dễ nhớ. Ðáng lẽ tất cả những bài thơ chỉ nên đặt tên là: NỖI LÒNG... GỬI LẠI. Ừ nhỉ ! Mà gửi cho ai đây ? : Bất tri tam bách dư niên hậu ***
Huệ Thu
* Phan Khắc Khoan đã dịch ra tiếng Việt ** André Gide đã dịch ra tiếng Pháp , Ðỗ Khánh Hoan đã dịch ra tiếng Việt (tập Hiến Dâng) *** 1 trong 2 câu thơ của Nguyễn Du Bất tri tam bách dư niên hậu Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như ?
Cõi Thanh Bình
1
Ðầu non mây trắng từ xưa Mù sương cuối bãi đã thừa bể dâu Tạm dung đất mới canh thâu Soi gương tiếc nửa mái đầu hoa râm
2
Còn gì ngoài một cái tâm ? Còn gì ngoài những lỗi lầm phôi pha ? Hỏi ta, có phải là ta, Là ta hay chính lại là cố nhân
3
Chao ôi ! Trong cõi phong trần Mùa Xuân chỉ có một lần phải không ? Một lần cười với gió Ðông, Môi son tươi giữa má hồng với ai ?
4
Tháng năm tưởng tháng năm dài Mấy trăm năm trước còn vài câu thơ Tân Thanh còn một giấc mơ Ðoạn Trường ngày ấy bây giờ là đây.
5
Ngày xưa dài mái tóc mây Ðể ai đứng dưới gốc cây thẫn thờ Một đời được mấy câu thơ, Viết trong men rượu không ngờ lại hay.
6
Mùa Hè vạt áo trắng bay, Khép vào sao vẫn bàn tay ngại ngùng Ðường đi dù có vô cùng, Ðã hoa phượng nở ai không trở về ?
7
Cớ sao biền biệt sơn khê Ðể ai ngơ ngẩn dựa kề hiên sương Giăng tơ con nhện còn vương Trăng xanh đầu núi dễ thường đã Thu
8
Ðã qua cuối biển sương mù Còn nghe tiếng võng mẹ ru ngày nào Mây che gió vẫn lọt vào Chao ôi tiếng lá xạc xào ngoài hiên
9
Ngày xưa cô bé Bích Tiên Ðêm đêm mơ ánh trăng hiền trước song Mùa Thu cúc lại trổ bông Chẳng sao lòng bỗng khi không bàng hoàng !
10
Từng nghe ý thiếp lòng chàng Về đây Thung Lũng Hoa Vàng gặp nhau Chút thương như gió qua mau Ðầu mày cuối mắt trước sau cũng mình
11
Muôn thơ góp một lời kinh Muôn kinh góp một lời tình dở dang Hậu Giang ngồi nhớ Tiền Giang Hàng phong xui nhớ mãi hàng liễu xanh.
12
Ngày xưa cởi áo cho anh Ngày nay mặc áo tưởng thành cố nhân Ai nâng chén rượu ân cần Một câu chào hỏi ngàn lần thiết tha
13
Sao gần lại bỗng dưng xa ? Sao không cuối biển chẳng là đầu non, Vẫn làn mây trắng chon von, Ðoạn Trường tích cũ vẫn còn đâu đây ?
14
Tiếc rằng người chẳng là mây Tiếc rằng mình chẳng là cây ngô đồng Ngàn sau nỗi nhớ còn không ? Ngọc lan xin hãy đem trồng trước sân
15
Thanh bình cũng lại phù vân, Quanh đi, quẩn lại cũng ngần ấy sao ? Mây xanh ngăn ngắt tầng cao, Ở đâu ? Tìm mảnh trăng nào ngày xưa ?
16
Trời vừa chợt nắng đã mưa Quê Hương từ ấy đã thừa đắng cay Rót ra cốc rượu chờ say Men chưa kịp ngấm đã ngây ngất mời
17
Em qua mấy cõi luân hồi Khi về lại thấy vẫn ngồi bên anh Thế rồi một vạt áo xanh Một câu kỳ ngộ viết thành ca dao
18
Ấy ai một tấm lụa đào Ấy ai khăn nhiễu ghé chào từ xa Người dù là chỉ người ta Bỗng dưng lại thấy như là ngẩn ngơ !
19
Ai xui người cũng làm thơ Ai xui mình đứng bên bờ sông Tương Lạ thay mấy vận thơ Ðường Cụm mây nào trắng như dường Cổ Thi
20
Ðầu non thôi chẳng còn gì Ðến khi cuối biển tìm chi nữa mình ? Mảnh trăng từ thuở thanh bình Chữ duyên cùng với chữ tình là sao ?
21
Cảm người một khúc Tiêu Tao Riêng đau lại một thuở nào vì thơ ? Bày đi xoá lại nước cờ Thanh bình chốn ấy đâu ngờ được anh ?
22
Thà như một đám mây xanh Thà như mấy cụm lục bình trôi xuôi Chuyện xưa lòng chửa kịp nguôi Lại đem sợi chỉ buộc người tài hoa
23
Lại đi bước xuống vườn cà, Nụ tầm xuân hái biết là tặng ai Tầm xuân trên mái tóc cài Ca dao mẹ hát nhớ hoài được ư ?
24
Ðâu cần phải một lá thư Ðâu cần mây trắng lạc từ Cổ Thi Mùa Xuân chỉ có một thì, Cắt vành tóc ngắn lấy gì tặng nhau ?
25
Ngày xưa thơm ngát hoa cau Thơm lừng hoa bưởi vườn sau đợi chờ Chữ Yêu ràng buộc chữ Thơ, Vì thơ đến nỗi bây giờ xót xa.
26
Ðây xa mấy nẻo giang hà Nước non ngàn dặm quê nhà còn ai ? Ðường bao nhiêu dặm là dài ? Mảnh trăng ngày cũ còn cài lầu xưa !
27
Những là rượu sớm trà trưa, Gối tay dỗ giấc ngỡ vừa chiêm bao Tóc mây thôi đã hư hao Mùa Xuân còn tiếc hoa đào, gió Ðông.
28
Bây giờ Thôi Hộ còn không ? Bây giờ còn vẫn mênh mông Ngũ Hồ ? Thuyền ai lạc bến Cô Tô Có ai đứng lạnh trước mồ Tây Thi ?
29
Từ ta trở gót ra đi Thiếu gì oan trái thiếu gì đắng cay Làm sao cho ấm bàn tay Ðể người vẽ giúp lông mày được chăng ?
30
Ôi là bãi cát sông Hằng, Vầng trăng ngày ấy biết rằng nhớ ai ? Chợt thêm một đoá hoa mai Chợt nghe gió thổi bên ngoài tưởng thu
31
Xót mình đã vụng đường tu Xót ai chốn ấy sương mù chưa tan Xót riêng một nỗi canh tàn Ngọn đèn thức mãi trên bàn bơ vơ.
32
Muốn quên lại cứ làm thơ Con chim cứ hót bên bờ tử sinh Vào ra mình chỉ gặp mình Gặp thêm một nỗi tài tình xót xa
33
Mực hay là nước mắt pha Nghe trong nỗi nhớ như là niềm đau Nghe như ngõ trước sân sau Vầng trăng thuở ấy bên nhau sững sờ
34
Gió bay vạt áo hững hờ Bên hàng phượng tím thẫn thờ nhớ ai ! Khó ngăn một tiếng thở dài Bên đường rơi rụng một vài lá phong.
35
Biết đâu là đục là trong, Biết ai mong đợi mà mong đợi hoài Trăng lên sáng nửa mái ngoài, Ðọc thơ biết có nguôi ngoai chút nào ?
36
Vì sao ? Chẳng hiểu vì sao Ðèn khuya không tắt gió vào tự do Phải đâu là ngọn gió Thu Chút sương Ðà Lạt mịt mù đồi thông ?
37
Chao ôi ! Có cũng như không Gần trong gang tấc mà trông mịt mù Chim câu trước mái vẫn gù Thì ra một mảnh trăng Thu vẫn đầy.
38
Ai xa từ đó tới đây Mang theo một nhánh lá cây vườn nhà Chẳng gì cũng thể xót xa Nhớ thương lại vẫn là ta với mình
39
Nói chi một cõi thanh bình Nguyễn Du còn có mối tình Xuân Hương Thuý Kiều còn nỗi đoạn trường Ba trăm năm nữa ai thương nhớ cùng ?
40
Tài hoa luỵ ấy luỵ chung Gió trăng dù vẫn tiêu dùng tự do. Nỗi thương ai bán, mình cho Thước nào có thể đem đo lòng này ?
41
Trăm năm tàn một cuộc say Còn gì ? Còn một chén đầy tương tư ! Nỗi niềm rằng thực rằng hư Muôn năm khói sóng vẫn như thuở nào.
42
Lên chùa ngẩng mặt nhìn cao Như Lai bình thản ngạt ngào khói hương Từ đâu ai thỉnh hồi chuông, Chợt nghe vẳng khúc vô thường thế gian.
43
Nếu như ngự giữa Niết Bàn, Chúng sinh còn vẫn lầm than đoạ đầy Nếu như giữa khoảng trời mây Nắng mưa là chuyện đêm ngày có nhau
44
Ðọc kinh kể cà ngàn câu, Chỉ riêng một tiếng vô cầu bỗng quên Hồng trần ví thử có bền Ai dư nước mắt vẽ lên nỗi sầu ?
45
Thanh Bình tìm ở nơi đâu Thôi thì cúi mặt qua cầu tạm dung ! Ðần non mây trắng trùng trùng Dạt về góc biển mịt mùng nhớ ai ?
46
Trót sinh cũng mắt cũng tai, Làm sao quên được chữ tài, chữ tâm. Nhục vinh thôi cũng là lầm Khi không trời cũng đầm đầm mưa sa
47
Người như lại đọc thơ ta, Chữ gì thì cũng chẳng qua chữ tình Nhìn ra vô ảnh, vô hình Trong không vẫn có trong mình vẫn ta
48
Vời trông bát ngát bao la, Gần là thế đấy mà xa thế nào ? Mùa Thu phượng tím rồi sao ? Lá phong trước cổng bay vào đầy sân.
49
Ðọc thơ của Cao Mỵ Nhân Ðưa Người Tình cũ một lần Ði Tu * Bây giờ đã cuối mùa Thu Tóc mây một mái phù du đôi đường
50
Ðã nghe cách mấy trùng dương Một vầng trăng lạnh đôi phương cùng sầu Trăng chưa rụng xuống chân cầu Chẳng hay nước chảy về đâu bây giờ ?
51
Chiều nay lỡ gặp cơn mưa Hàng cây gió lạnh mà chưa kịp về. Ướt dù ướt cả sơn khê Xin đừng ướt mái tóc thề, nhé Thu !
52
Cỏ xanh thơm mãi tiếng ru, Tuổi thơ thức giấc khởi từ chiêm bao Người xưa níu vạt áo bào, Lên yên chén rượu bồ đào muốn say
53
Ôi chao tay nắm bàn tay, Cỏ còn in mãi dấu giày đôi ta. Tưởng đâu trong mỗi sát na Tử sinh rốt cuộc cũng là trò chơi
54
Quay lưng chớp mắt cuộc đời, Ðược thua cũng lại vẽ vời lừa nhau Ví không vì một nỗi đau, Ai còn nhớ đến những câu Ðoạn Trường ?
55
Ngọc lan còn chút dư hương Xanh xao nỗi nhớ, hoang đường cơn mê. Dưới trăng còn mãi lời thề Ngàn năm lối cũ đi về Ðường Thi
56
Che tay lệ ướt hàng mi Phải vì tiếng gió thầm thì nỉ non ? Trăng lên đỉnh núi trăng tròn, Người muôn năm cũ trăng còn nhớ không ?
57
Hoa đào cười với gió Ðông, Ðọc lên vô cớ mà lòng ngẩn ngơ Mấy trăm năm nữa Nguyễn Du, Ðoạn Trường một chút công phu cũng lầm
58
Người xưa giọt lệ âm thầm Nhỏ vào trang sách lặng câm thuở giờ. Ta cầm lên đọc tình cờ, Thấy mình trong mỗi lời thơ của người
59
Chung quy cũng khóc cũng cười Một hai là nhớ, năm mười là thương. Gửi lòng hay gửi chút hương Dưới cầu nước vẫn bình thường chảy qua.
60
Chung quanh còn lá, còn hoa, Âu là cũng những món quà trời cho. Quanh tường tiếng dế nhỏ to Ai giùm mang tới nửa vò rượu ngon.
61
Chút tình, chút nghĩa con con Chút duyên, chút nợ chút còn, chút quên Núi sông ví thử cũng bền Am tiên ta thử dựng lên một vài.
62
Dựng lên một cõi lâu đài Cõi trăng, cõi mộng, cõi ngoài nhân gian Cõi nào quên được cơ hàn Tấm lòng sau trước chứa chan góp vào.
63
“Sáng trăng sáng cả vườn đào” Khúc Thanh Bình viết thế nào nữa đây ? Áo xanh cứ tưởng là mây, Tóc xanh cứ tưởng thơ ngây lược cài.
64
Thơ riêng mình viết gửi ai, Gửi theo những tiếng thở dài canh sương Chao ơi ! Trong cõi vô thường Mất còn thua được đoạn trường là sao ?
65
Ngày xưa chắc có kẻ nào Thõng tay áo rộng bước vào trong hoa Sườn non trăng sáng bao la Vỗ tay hát mấy khúc ca ân tình.
66
Phải riêng mình hát cho mình Phải chung ta hát cho tình chúng ta Hỏi thăm một giải ngân hà Nước sông có lạnh Hằng Nga có buồn ?
67
Sông nào chẳng chảy lại nguồn Cho nên Lưu Nguyễn luôn luôn trở về Cho nên má tựa vai kề Nỗi lòng từ đó chẳng hề đơn sai.
68
Mùa Thu những bước chân nai Ðạp trên xác lá tưởng ai gọi về ! Phải trăng còn một lời thề ? Phải quỳnh vừa nở bên hè chiều nay
69
Ðường xa nắm chặt bàn tay Truyền nhau hơi ấm tưởng say bất ngờ Chuyện tình xem tự thuở giờ Ai không có lúc mong chờ như ta ?
70
Mê thơ và nhạc thế mà Dù bao năm nữa vẫn là trẻ thơ Vẫn còn trước cổng ngu ngơ Thềm Thu lá đổ vẫn ngờ trời mưa.
71
Vẫn còn lẫn lộn sau xưa Tiền thân vẫn cứ còn chưa rõ ràng Thơ ai lần giở từng trang Sao lòng người cũng mang mang giống mình ?
72
Hát chơi một khúc vong tình Cho thêm môi thắm, cho xinh nụ cười Cho ta lẫn lộn với người Biết sương đang đổ nên lười gối chăn.
73
Tản Ðà tóc rối, râu cằn Nghĩ thương bút mực thơ văn thuở giờ Ðầu non chẳng đợi không chờ, Ngàn năm mây trắng phất phơ giữa trời
74
Ngàn năm cuối biển mù khơi Một đi là thấy cuộc đời cách xa. Mù sương; nước mắt hay là...? Chẳng ai nhớ hão mà ta thương hờ !
75
Con chim hót nhạc thành thơ, Mấy cành liễu rủ mãi tơ thành tình Mù sương rồi cũng thanh bình Ðem thân cõi tạm gửi hình đổi thay
76
Rượu nào mà uống chẳng say Nâng ly mới nhắp đã cay đắng lòng Tưởng đâu trời đất vô cùng Hoá ra chưa đủ cánh hồng bay xa
77
Người chưa kịp trẻ đã già Tình chưa kịp thắm phôi pha nửa chừng Nắm đôi vạt áo xin đừng Muối thưa rằng mặn mà gừng rằng cay
78
Rượu xin uống cạn chén này Giữa đời tri kỷ xưa nay khó tìm Ước gì trong cõi im lìm Nhớ nhau hẹn dưới gốc sim cùng ngồi
79
Ước gì bổi hổi bồi hồi, Thuở xanh tóc biếc, thuở ngời tân xuân Thuở chưa hiểu nghĩa trầm luân, Phong lưu cùng với phong trần cũng như.
80
Thuở chưa phân biệt thực hư Yêu người cứ tưởng hình như yêu mình Thửa như lại gặp bất bình Nghiêng chai đã thấy như hình còn chưa.
81
Cần gì là nắng hay mưa Nắng mưa lòng vẫn còn thừa đắm say Viết chi khúc dở dang này Ðể ai nước mắt lại đầy canh thâu ?
82
Viết cho ai ? Gửi về đâu ? Trăm trang sách nặng gối đầu đêm nay Gối lên nỗi nhớ tháng ngày Khéo dư chữ nghĩa đặt bày riêng tư
83
Ôi ! Xưa giữa chốn u cư, Rau vi * có đắng giống như bây giờ ? Hôm nay cũng thật tình cờ Thanh Bình viết lại cơn mơ hão huyền
84
Tìm đâu ra cõi thần tiên Thánh Hiền đã mất, Ðào Nguyên đâu còn ? Chỉ còn mây trắng đầu non, Chỉ còn gót mỏi đã mòn phiêu du
85
Chỉ còn tiếng võng mẹ ru, Trưa hè hay lúc mùa Thu mới về Dù cho ngàn dặm sơn khê Mây xanh che tóc chưa hề nhạt phai
86
Yêu nhau có phải vì tài ? Nói chi đến cái hình hài có không ! Thương nhau những ngọn cỏ bồng Ðã lìa khỏi gốc khó mong trở về.
87
Bỗng thương một kiếp đam mê Trong thơ hoặc có vấn đề nhân duyên Lòng ta cũng tựa con thuyền Phồn hoa là đó, lâm tuyền là đâu ?
88
Tưởng vui lại hoá thành sầu Cõi thanh bình vẫn đượm màu thê lương Duy còn một chút văn chương Gọi là đắp đổi mà thương lấy mình
89
Viết cho nhau chữ ân tình Bỗng dưng ngòi bút viết thành bi ai Chẳng vì lòng có đơn sai Hoặc vì chỉ một chữ tài luỵ nhau
90
Hoặc vì chung một nỗi đau Mai sau biết gửi về đâu nỗi mình Người xem người có làm thinh, Biết đâu có lúc vô tình lệ rơi...
91
Tài hoa ơi ! Bạn ta ơi ! Núi sông riêng một cuộc chơi hào hùng Có thơ xin dắt theo cùng Ðọc lên dù có não nùng vẫn vui
92
Vì ta, người có ngậm ngùi ? Bõ công những phút ngọt bùi có nhau Sách xưa giấy đã ngả màu Nỗi lòng kim cổ còn đau đến giờ
93
Gần nhau mà vẫn bơ vơ Gửi nhau, gửi mấy vần thơ lạc loài Ðã nghe trăng lạnh mái ngoài Mà lòng vẫn nỗi u hoài ngày xưa
94
Bạn ơi ! Viết mấy cho vừa ? Lòng chưa kịp ngỏ đã thừa dở dang Cần gì đem lửa thử vàng Thanh Bình tím lại những hàng phượng xưa
95
Thanh Bình đã thấy hay chưa Thấy trong chén rượu ta vừa mời nhau Thấy sương sắp trắng mái đầu Thấy ai đó hát qua cầu gió bay
96
Mấy vò cho đã cơn say ? Thấy thương thấy nhớ đâu đây cận kề Mình dù chẳng muốn cho về Tưởng như con sáo chưa hề sang sông
97
Mai này trời lại vào Ðông Còn ai đốt ngọn lửa hồng đọc thơ ? Còn ai bến đợi sông chờ Ðầu Non Mây Trắng lạc bờ biển xa
98
Mai này người có nhớ ta Còn chăng? Còn một khúc ca Thanh Bình Bấy giờ mình lại hỏi mình Ngọc lan nào đượm, hoa quỳnh nào thơm ?
99
Hoa quỳnh nở giữa đêm hôm Ðầu non cuối biển một cơn đổi dời Rượu đây rót nữa, xin mời Vì nhau lại nối cuộc chơi thanh bình
100
Thơ tôi chỉ một chữ Tình Thơ Tagore có chép thành ca dao ? Ðọc thơ con nghĩ thế nào Ôi con ! Những giọt máu đào trời ban
101
Tại sao nay thở mai than Phải vì một đống tro tàn mà đau ? Mẹ còn nỗi trước, niềm sau Viết ra là chỉ phần nào vì con
102
Vì con, Cuối biển, đầu non Bao nhiêu tâm sự biết còn dấu ai ? Tiếc không là gả con trai Ðể vì con xoá ván bài dở dang
103
Vì con viết lại từng trang Những vần thơ mẹ hàng hàng lệ sa Vì con giữa cõi ta bà Ðắng cay đến mấy vẫn là niềm vui
104
Vì con xẻ miếng ngọt bùi Chôn đi nỗi nhớ xoá vùi niềm thương Vì con quên nỗi đoạn trường Thanh bình từ đấy dễ thường tân thanh
105
Nhờ ai vẽ lại bức tranh Bông hoa phượng tím trên cành chớm thu Vẫn còn được đọc Nguyễn Du Thơm Lưu Hương Ký nhớ Hồ Xuân Hương
106
Chao ôi ! Trong cõi văn chương Thanh bình dù có vô thường chẳng sao Lòng riêng, riêng vẫn ước ao Muôn sau còn có kẻ nào đọc ta
107
Ðọc ta nước mắt lại sa Sao tâm sự ấy tưởng là cố nhân Thì ra trong cõi hồng trần Ðầu non cuối bể đâu cần tìm đâu !
108
Gửi người dù gửi ngàn câu Cũng chưa vẻ nổi mối sầu cổ kim Chúng ta còn một trái tim Tưởng như rượu chát đã chìm vào thu
Huệ Thu
2008-09-13 00:48:51
|