Thơ buồn gởi đọc cho vui . Phải chăng đã nói ngược đời rồi không ?
Ra vườn gặp gió heo may . Nhìn cây thấy lá vàng bay nhẹ nhàng . Thế là đã biết Thu sang . Tình Thu vẫn thấy bẽ bàng vì Thu !.... * Đó Thu đây đã nhiều lần . Lần nào cũng chỉ có ngần ấy thôi ! Quanh nhà mấy chiếc lá rơi . Là chừng ấy bận lòng người vào Thu . * Quê hương cách nửa địa cầu . Tình Thu xin gởi mấy câu hỏi về : Lúa muà còn thắm chân đê ? Bầy cò còn ngủ hàng tre trước nhà ? * Thu đi , cứ tưởng đi luôn . Quay chi trở lại cho buồn lòng nhau ? Quê nhà tít cõi mù sâu . Làm sao Ô Thước bắc cầu được đây ? * Thu về cảnh gợi ý thơ . Tiếc rằng giấy bút hững hờ mãi đây . Mong Thu hiểu được lòng nầy : Mùa Thu , mùa của xưa nay thấm buồn ! * Chữ TÂM nằm dưới chữ Thu . Nhìn qua ta có chữ Sầu hiện thân . Đôi lời xin hỏi Thi nhân : Thu về viết được mấy vần thơ Thu ?
Thu 2008 . Thanh Hữu Huyền
Anh Thanh Lương, Xin được họa lại mấy vần thơ LỤC BÁT RỜI của anh : Dẫu buồn cũng gượng làm vui Nhớ quê lòng bạn bùi ngùi phải không ? CHÀO THU. (
Quê nhà cũng gió heo may Ngô đồng rụng lá tung bay nhẹ nhàng Hạ đi rồi lại Thu sang Sen tàn, cúc nở rực vàng sắc thu. * Một năm chỉ có một lần Hễ khi Thu đến bần thần chút thôi Vèo trông chiếc lá vàng rơi Tha hương viễn khách bao người buồn thu ? * Sông xưa rày đã bắc cầu Ai hoài cố lý hãy mau trở về ! Lúa vàng trải ngập chân đê Gió chiều kĩu kịt hàng tre sau nhà. * Thu đi, thu đến luôn luôn Tuần hoàn trời đất chẳng buồn chi nhau Quê hương nghĩa nặng tình sâu Làm sao giải được mối sầu ai đây ? * Mùa Thu là một mùa Thơ Bút hoa không múa còn chờ chi đây ? Đường trần còn một đoạn nầy Câu thơ, chén rượu cho khuây nỗi buồn. * Ái Thu mới hiểu Tình Thu Nửa vòng trái đất mịt mù người thân Trót mang hai tiếng Thi Nhân Cảm Thu tạm viết mấy vần Chào Thu.
Đà Nẵng, 19-10-2008 - Trúc Đình.
Nhận thơ lòng rộn ràng vui Đáp tình xin họa kẻo đời rỗng không ?
TẢN MẠN VỀ THU (lục bát rời ) Lá vàng quyện gió heo may La đà uốn lượn vờn bay nhẹ nhàng Cúc kia ướm nụ thu sang Giật mình viễn khách ngở ngàng hỡi Thu * Bao năm Thu đến bấy lần Cái đau nhân thế tần ngần vậy thôi Mỗi lần chợt thấy lá rơi Là như ai đó giận đời hởi thu? * Tình thơ âu cũng nhịp cầu Nhắn cùng viễn khách rủ nhau cùng về Gió đưa thoáng chốc bờ đê Võng còn kẽo kẹt hàng tre quanh nhà * Thu buồn muốn bỏ đi luôn Gẫm thương cố quận là nguồn của nhau Quê hương dù ở thâm sâu Miếu đình thôn xóm là cầu nối thông * Thu là nguồn cội của thơ Sao không cảm tác còn chờ ai đây ? Hắt hiu cũng chính cảnh này Đoạn sầu giải thảm bớt cay đắng buồn * Tình thu quyện với ý Thu Như hình với bóng lồng vào chân thân Làm cho cuộc sông thi nhân Viết nên thâm sử dăm vần thơ Thu
19/10/2008 Văn Nguyễn Nguyễn Văn Mẫn
huệ thu họa
Vài Vần Thơ Thu
Ðang đau thơ nhận lòng vui Tự nhiên ấm áp cuộc đời phải không ?
Vời vời từng trận gió may Gió bay xác lá cũng bay nhịp nhàng Ừ mà Thu lại đã sang Nhớ Thu sao lại bẽ bàng tình thu ?
Mỗi năm Thu đến một lần Ðất trời thì cũng chỉ ngần ấy thôi Cũng là những chiếc lá rơi Hỏi câu sầu tủi ai người vì Thu
Từ xưa ghé nón qua cầu Lòng sao vẫn nhớ đến câu trở về Con diều còn nhớ chân đê Gió Thu xuyên lá bờ tre trước nhà
Thu đi, Thu đến luôn luôn Ðến chi mang lại nỗi buồn cho nhau Sông kia bao độ càng sâu Là tình bắc mấy nhịp cầu tới đây
Tình Thu cùng với tình thơ Tưởng nghe gió lạnh hững hờ đâu đây Biết ai có thấu nỗi này Hôm qua đã vậy hôm nay càng buồn
Lòng càng buồn với gió Thu Vàng bay mấy lá nỗi sầu càng thân ! Phải chăng ai đó thi nhân Mùa Thu nào cũng đôi vần gửi Thu
Xin lưu ý: Là một diễn
đàn tự do, trasonthidan.com không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến
đóng góp từ độc giả. Những ý kiến đóng góp có những lời
lẽ không hay sẽ bị BBT xoá và
khoá IP vĩnh viễn. (khi bị
khoá IP bạn sẽ không thể vô được trasonthidan.com
nữa.)