Thơ hoạ

Xuân Nay / Năm Tới

Xuân Nay Giở lại trang đời bốn chục xuân Kể từ năm ấy bảy mươi lăm Thuyền ra biển rộng, trông muôn một Người bỏ quê đau, chết nửa phần Sức mỏi, hơi tàn, còn […]

Thơ xướng hoạ

Thơ Tặng Huệ Thu

Bài xướng Thơ Tặng Huệ Thu (Nhân đọc  Bài Thơ Cuối Năm  của Huệthu)   Thu về tô điểm huệ vườn Thu Mấy chậu cúc tươi thoảng ý từ Lãng đãng chòm mây lam dáng ngọc Sơ […]

Thơ xướng hoạ

Vui Xuân Quý Tị

KHAO KHÁT Từ độ lên đường biệt mỹ nhân Chao ơi, thương nhớ đến vô ngần Quê người sương tuyết trùm muôn nẻo Đất mẹ đào mai nở mấy lần Em đã quạnh sầu bao […]

Thơ hoạ

NHỚ XUÂN XƯA

NHỚ XUÂN XƯA Tuôn nước muôn khe núi thoải mình Mưa nhuần nghe tịnh chữ trang kinh Giơ cao đuốc tuệ soi dâu bể Thắp nén tâm hương vọng miếu đình Mơ ánh trăng xưa […]

Thơ xướng hoạ

Thu Xóm Núi

Thu Xóm Núi Sườn non rêu cổ một cành hoa Suối dưới thong dong một cụ già Tảng đá thơ say hồn một thuở Rượu đào chung cạn ý nghìn xa Ôm thu hương gió […]

Thơ hoạ

Chiêm Bao Chợt Tỉnh

[1] CHIÊM BAO CHỢT TỈNH Cuộn sóng trùng khơi dựng phía xa, Biển Đông Rồng quẫy đón Hằng Nga. Nam Kinh thảm khốc dân thành quỷ, Nước Việt hân hoan Đảng biến ma ! Thượng […]

Thơ hoạ

XUÂN GỌI NẮNG VÀNG

[1] XUÂN GỌI NẮNG VÀNG Nắng đã vàng thêm tự lúc nào Một trời xuân sắc lại xôn xao Vườn sau cúc muộn tưng bừng nở Sân trước mai tươi rực rỡ chào Có phải […]

Thơ xướng hoạ

Uống Trà

UỐNG TRÀ Nhấm nháp cô tình đợi nắng mai Từng cơn gió hú vọng u hoài Tay bưng chén nước niềm trong đục Mắt ngó quê nhà nỗi láng lai Khắc khoải đường xuân chờ […]

Thơ hoạ

Chiều Liêu Trai / Đêm Liêu Trai

Chiều Liêu Trai Rượu đào dăm chén ngắm môi ngây Tay mướt trao mời má ửng hây Một thoáng càn khôn vừa khép mở Đòi phen non nước nửa che bày Mắt cười khách tục […]

Thơ hoạ

Tấm Gương Bình Thuận

Trai hùng, gái liệt Lạc Long đâu Chưa chịu ra tay đuổi giặc Tàu Bởi lẽ ta nên mắt đổi mắt Nếu không chúng sẽ tằm ăn dâu Xuống đường, đòi đất quân phù thủng […]

Đường thi Việt

Cảm Đề sau khi đọc “Long Thành Cầm Giả Ca”

Long thành cầm giả ca 龍城琴者歌 • Chuyện người gảy đàn ở Thăng Long 龍城琴者歌 龍城佳人 不記名字 獨善絃琴 舉城之人以琴名 學得先朝宮中供奉曲 自是天上人間第一聲 余在少年曾一見 監湖湖邊夜開宴 此時三七正芳年 春風掩映桃花面 酡顏憨態最宜人 歷亂五聲隨手變 緩如涼風度松林 清如隻鶴鳴在陰 烈如荐福碑頭碎霹靋 哀如莊舄病中為越吟 聽者靡靡不知倦 盡是中和大內音 西山諸臣滿座盡傾倒 徹夜追歡不知曉 […]